Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Phút nhìn lại mình


Tối nay mình cùng đi đón 1 vị khách quan trọng: tình địch của em, có thể hiểu như thế... Em nói rồi mà, anh yên tâm đi, em rất bình tĩnh, đến chuyện như hôm qua em còn đi 1 mình được cơ mà. Em cũng không phải 1 thằng xóc nổi gì đâu, nếu nó cư xử tốt, em cũng chẳng có lý do gì để làm quá lên cả. Duy chỉ có chuyện nó đòi ngủ ở nhà anh là dứt khoát không. Thà mất thời gian đi tìm nhà trọ cho nó, thà để nó mếch lòng, em cũng không thể mạo hiểm được...

Nó kia rồi. Nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, giọng nói không được men cho lắm. Em giành chở nó, 1 phần vì không muốn nó ngồi sau xe anh, phần vì em cũng muốn thăm dò xem ý tứ nó thế nào.Thấy cách nói chuyện của nó cũng không đến nỗi nào, vui vẻ, dễ thương, em cũng hơi yên tâm.

Đi café ở HS, một nơi đầy ý nghĩa đối với em, nơi mình hẹn nhau lần đầu tiên (dù lần đó anh vẫn còn hơi phòng thủ với em đấy nhỉ ^^ ). Anh ngồi giữa, em và nó ngồi 2 bên đối diện nhau. Và hầu như suốt buổi chỉ toàn là anh và nó đối đáp với nhau, em thỉnh thoảng mới chen vào 1 câu lấy lệ. Em có thể tự nhận thấy rằng, lần này mình nói chuyện dở tệ, lại ít nói nữa, chắc nó đang cười thầm trong bụng, sao anh lại có thể quen 1 người như em chứ! Nhưng đồng thời em cũng so sánh, nó nói chuyện cũng khá hoạt bát, đối đáp nhanh, nhưng không thú vị như T. Ở T. là cách nói chuyện của 1 người biết suy nghĩ, có vốn sống kha khá, nhạy bén và thông minh. Và thật tình, nếu T. tấn công thì sẽ là 1 đối thủ rất nặng ký, em không có lòng tin lắm, còn nó thì em tin mình trội hơn, có quá tự phụ không nhỉ, hay chỉ là tự trấn an bản thân thôi...

Về, em đẩy nó qua cho anh chở. Không hiểu sao lúc đó em lại có quyết định như thế, nhưng đi được 1 đoạn em cũng lờ mờ nhận ra, có lẽ đây là dịp để em nhìn nhận lại tình cảm của mình. Chạy sóng đôi, thỉnh thoảng em cố tình tụt lại phía sau, nhìn anh đang chở nó. Mới sáng nay thôi, cái vị trí đó còn là của em, em hạnh phúc lắm, vô lo lắm, đâu có nghĩ đến giây phút này đây. Nhìn nó ngồi ngay sau lưng anh, em thấy lòng buồn se sắt, dù đây chỉ là 1 "cuộc thử nghiệm". Và... Trời oi, 1 vài lần em "thấy" nó như tựa sát vào lưng anh kìa, tim em như nghẹn lại. Em nuốt nước bọt để dằn cảm xúc, bặm môi, ánh mắt trĩu xuống. Em tin anh, và em biết tình cảm của anh dành cho em, nhưng cảnh này vẫn khiến em buồn. Em chợt nghĩ... 1 ngày nào đó nếu em thật sự đóng vai "người đi phía sau", nhìn 1 người khác đang ngồi sau, tựa vào lưng anh như em vẫn làm, thủ thỉ vào tai anh những lời yêu thương ngọt ngào..... Thấy sống mũi cay cay, em vội xua tan suy nghĩ đó đi. Thì ra, anh giờ đã là 1 phần quá lớn trong cuộc sống của em rồi, thiếu anh em sẽ ra sao, liệu khi đó cái "máu bộ binh" có giúp em đứng vững được không.........

Em yêu anh, yêu với tất cả lòng tin và suy nghĩ. Mãi mãi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét