Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Dâng trà - Nguyễn Quang Thiều

 Minh họa: Tuấn Anh

Thưa cha, con đã dâng trà
Chiều quê một nửa mái nhà nắng đi
Làng nghèo ngồi đếm chim ri
Con nghèo con đếm thầm thì trong mơ


Con sao tìm lại ấu thơ

Mà roi cha vẫn gác hờ mái hiên
Con từng ba dại bảy điên
Chén trà con rót tràn miền đắng cay
Phận con nhàu trọn lòng tay
Một câu thơ bạc một ngày vô ơn
Chén trà, con có gì hơn
Mời cha rồi nuốt tủi hờn sau cha


Thưa cha con đã dâng trà

Sao cha im lặng như là bóng mây
Để hồn trà khuất đâu đây
Xác trà lạnh ngắt đổ đầy lòng con.

Lâu rồi mới lại được đọc 1 bài thơ với nhiều cảm xúc đến thế, dù chỉ mới đọc vài câu đầu. Rờn rợn, ngộp thở, xúc động.... bấy nhiêu thứ ập đến cùng 1 lúc, làm mình như nghẹn ngào. Câu từ được sử dụng rất tuyệt, không hề gượng ép. Nói gọn lại 1 câu: thơ hay!