Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Giờ trách anh đâu phải để bắt đền, nhưng tại vì em buồn

Đêm nay nữa là 3 đêm, vẫn là em với cái Yahoo Messenger... Em không nghĩ, không tin và không dám tin rằng sẽ có ngày mình để lại cái status này. Giận anh ư? Không, không đâu, em không giận anh đâu, vì biết anh đâu phải không muốn gặp em, nhưng... em buồn quá anh ơi.........

Những ngày sắp tới anh sẽ cực hơn, ít thời gian dành cho em hơn. Em nói anh đừng lo, cứ cố gắng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Ôi tôi đang vỗ về ai đây, đang dỗ dành ai đây, có phải chăng tôi tự nói những lời này để trái tim đừng nhỏ lệ.....

"Giờ trách anh đâu phải để bắt đền, nhưng tại vì em buồn..." , những lời này để nói khi người yêu ngoảnh mặt, còn mình thì sao? Anh vẫn yêu mình lắm, vẫn ở rất gần mình, nhưng cái cảm giác gần bên mà không với tới được, thật sự rất khó chịu...

Chiếc áo của anh em vẫn đang mặc đây, để xem như là ông xã đang bên mình, mình không cô đơn đâu. Em cố níu lấy từng chút mùi hương quen thuộc của anh, để rồi... lại khóc tấm tức...... Em nhớ anh nhiều lắm, nhớ từng ánh mắt, từng nụ cười, nhớ những nụ hôn nồng cháy, nhớ những ấm áp yêu thương khi mình bên nhau...





"Anh thường bảo rằng tình cảnh dù chông gai, anh vẫn là anh yêu muôn đời muôn kiếp"

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

                                          

LÁ THƯ GỬI EM

     Ninh Kiều, ngày 03 tháng 11 năm 2011
     HacLongNinhKieu yêu mến!
     Chỉ còn vài ngày nữa thôi là mình đã quen nhau tròn 6 tháng nhưng đây là lá thư đầu tiên anh gởi cho em. Không biết em có thích đọc hay không nhưng anh vẫn viết, viết bằng cả trái tim mình. Em biết không? Cả tháng nay, không lúc nào anh không nhớ đến em, nhìn bất cứ nơi đâu trong phòng cũng có bóng hình của em ở đó, mỗi khi bên máy tính là trong anh toàn bộ kỷ niệm lại tràn về, anh nhớ từng nụ cười, hơi thở của em, anh nhớ từng lời em chỉ dẫn cho anh, sao mà nhẹ nhàng, êm dịu quá. Ngồi viết thư cho em, loay hoay mãi mà không biết mở trang blog thế nào, anh lại càng thêm nhớ và lo sợ cho thời gian sắp tới. Anh không biết mình sẽ ra sao khi không có em bên cạnh, có lẽ máy tính sẽ trở nên hiu quạnh vì không ai phát huy hết chức năng của nó. Hôm trước anh định nâng cấp máy tính nhưng giờ ý nghĩ ấy đang dần mờ nhạt, anh không còn tha thiết nữa, anh nghĩ nâng cấp để làm gi khi thiếu người sử dụng. Căn phòng giờ đây thật là trống trải, không biết là nó bị lan truyền từ anh hay là chính nó đã xâm nhập trong anh. Anh không cần tìm hiểu vì anh biết rằng anh rất nhớ em.
     Em yêu!
    Hơn nửa đêm rồi, mọi người đã chìm say trong giấc ngủ, không gian rất tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ báo thức và nhịp đập trái tim anh. Lúc thong thả, đều đặn. Lúc dồn dập, ngắt nhịp làm anh muốn ngạt thở, muốn vỡ tung lồng ngực của mình. Anh đang nhớ lại những ngày đầu gặp em. Hôm đó, anh quá hững hờ phải không em? Ngay cái nhìn đầu tiên của em, anh đã nhận thấy được tình cảm của em trong đó và anh rất vui, anh biết đây chính là một nửa của mình nhưng anh không dám tin vào bản thân, ngại vì tuổi tác nên anh đã cố tình xua tan bao mộng đẹp, đè nén cõi lòng để nói với em rằng “Mình sẽ là anh em nhé”. Mỗi ngày qua đi, với sự chân thành của em, tình cảm sẳn có trong anh, anh không thể cưỡng lại bản thân mình, từ rung động, xao xuyến cho đến thôi thúc, ham muốn, anh đã thật sự yêu em và giờ đây anh không thể thiếu em. Thắng ơi! Anh yêu em nhiều lắm.
     Thắng yêu!
     Đêm nay anh không ngủ được và anh cũng biết em vẫn còn thao thức. Dù hai ta không gặp nhau nhưng tâm hồn hai ta vẫn hòa quyện cùng nhau, hai trái tim vẫn hòa chung nhịp đập. Em đã từng nói “phải có lòng tin chứ anh, mai này mình sẽ được bên nhau”. Vâng! Anh tin. Tin ở em, tin chính bản thân mình và tin cả vào cuộc sống này nữa.
   Tiếng gà đâu đó đã cất lên, anh vẫn không muốn ngủ, anh thích được trò chuyện cùng em. Nhưng anh không muốn em lo lắng cho sức khỏe của anh, anh dừng ở đây em nhé. Chúc em ngủ ngon và đêm nay sẽ mơ thấy anh với những nụ hôn nồng cháy.
     ANH RẤT YÊU BÀ XÃ, BÀ XÃ ƠI!

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Dâng trà - Nguyễn Quang Thiều

 Minh họa: Tuấn Anh

Thưa cha, con đã dâng trà
Chiều quê một nửa mái nhà nắng đi
Làng nghèo ngồi đếm chim ri
Con nghèo con đếm thầm thì trong mơ


Con sao tìm lại ấu thơ

Mà roi cha vẫn gác hờ mái hiên
Con từng ba dại bảy điên
Chén trà con rót tràn miền đắng cay
Phận con nhàu trọn lòng tay
Một câu thơ bạc một ngày vô ơn
Chén trà, con có gì hơn
Mời cha rồi nuốt tủi hờn sau cha


Thưa cha con đã dâng trà

Sao cha im lặng như là bóng mây
Để hồn trà khuất đâu đây
Xác trà lạnh ngắt đổ đầy lòng con.

Lâu rồi mới lại được đọc 1 bài thơ với nhiều cảm xúc đến thế, dù chỉ mới đọc vài câu đầu. Rờn rợn, ngộp thở, xúc động.... bấy nhiêu thứ ập đến cùng 1 lúc, làm mình như nghẹn ngào. Câu từ được sử dụng rất tuyệt, không hề gượng ép. Nói gọn lại 1 câu: thơ hay!

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Phút nhìn lại mình


Tối nay mình cùng đi đón 1 vị khách quan trọng: tình địch của em, có thể hiểu như thế... Em nói rồi mà, anh yên tâm đi, em rất bình tĩnh, đến chuyện như hôm qua em còn đi 1 mình được cơ mà. Em cũng không phải 1 thằng xóc nổi gì đâu, nếu nó cư xử tốt, em cũng chẳng có lý do gì để làm quá lên cả. Duy chỉ có chuyện nó đòi ngủ ở nhà anh là dứt khoát không. Thà mất thời gian đi tìm nhà trọ cho nó, thà để nó mếch lòng, em cũng không thể mạo hiểm được...

Nó kia rồi. Nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, giọng nói không được men cho lắm. Em giành chở nó, 1 phần vì không muốn nó ngồi sau xe anh, phần vì em cũng muốn thăm dò xem ý tứ nó thế nào.Thấy cách nói chuyện của nó cũng không đến nỗi nào, vui vẻ, dễ thương, em cũng hơi yên tâm.

Đi café ở HS, một nơi đầy ý nghĩa đối với em, nơi mình hẹn nhau lần đầu tiên (dù lần đó anh vẫn còn hơi phòng thủ với em đấy nhỉ ^^ ). Anh ngồi giữa, em và nó ngồi 2 bên đối diện nhau. Và hầu như suốt buổi chỉ toàn là anh và nó đối đáp với nhau, em thỉnh thoảng mới chen vào 1 câu lấy lệ. Em có thể tự nhận thấy rằng, lần này mình nói chuyện dở tệ, lại ít nói nữa, chắc nó đang cười thầm trong bụng, sao anh lại có thể quen 1 người như em chứ! Nhưng đồng thời em cũng so sánh, nó nói chuyện cũng khá hoạt bát, đối đáp nhanh, nhưng không thú vị như T. Ở T. là cách nói chuyện của 1 người biết suy nghĩ, có vốn sống kha khá, nhạy bén và thông minh. Và thật tình, nếu T. tấn công thì sẽ là 1 đối thủ rất nặng ký, em không có lòng tin lắm, còn nó thì em tin mình trội hơn, có quá tự phụ không nhỉ, hay chỉ là tự trấn an bản thân thôi...

Về, em đẩy nó qua cho anh chở. Không hiểu sao lúc đó em lại có quyết định như thế, nhưng đi được 1 đoạn em cũng lờ mờ nhận ra, có lẽ đây là dịp để em nhìn nhận lại tình cảm của mình. Chạy sóng đôi, thỉnh thoảng em cố tình tụt lại phía sau, nhìn anh đang chở nó. Mới sáng nay thôi, cái vị trí đó còn là của em, em hạnh phúc lắm, vô lo lắm, đâu có nghĩ đến giây phút này đây. Nhìn nó ngồi ngay sau lưng anh, em thấy lòng buồn se sắt, dù đây chỉ là 1 "cuộc thử nghiệm". Và... Trời oi, 1 vài lần em "thấy" nó như tựa sát vào lưng anh kìa, tim em như nghẹn lại. Em nuốt nước bọt để dằn cảm xúc, bặm môi, ánh mắt trĩu xuống. Em tin anh, và em biết tình cảm của anh dành cho em, nhưng cảnh này vẫn khiến em buồn. Em chợt nghĩ... 1 ngày nào đó nếu em thật sự đóng vai "người đi phía sau", nhìn 1 người khác đang ngồi sau, tựa vào lưng anh như em vẫn làm, thủ thỉ vào tai anh những lời yêu thương ngọt ngào..... Thấy sống mũi cay cay, em vội xua tan suy nghĩ đó đi. Thì ra, anh giờ đã là 1 phần quá lớn trong cuộc sống của em rồi, thiếu anh em sẽ ra sao, liệu khi đó cái "máu bộ binh" có giúp em đứng vững được không.........

Em yêu anh, yêu với tất cả lòng tin và suy nghĩ. Mãi mãi!

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

BA ƠI CON KHÔNG THỂ QUÊN!

      HacLong thân mến!
     Hôm nay là 13 âm lịch, chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ Vu Lan. Đi ngang chùa thấy khói hương nghi ngút và khách thập phương tấp nập. Nhìn mọi người vái lạy, anh bổng nhớ đến thưở nhỏ của mình.
     Lúc đó cũng vào rằm tháng bảy, anh đi chùa cùng ba má, trong lúc mọi người thắp hương bái phật, anh đi quanh chùa, quan sát hết thứ này đến thứ khác, cái gì cũng đều xa lạ đối với anh. Đang loay hoay bên tượng phật, thì có một ni cô đến cài cho anh một bông hồng màu đỏ trên ngực áo. Anh lí nhí cám ơn và vội chạy đến bên cạnh ba anh, thấy ba thắp hương xong, anh hỏi:
     - Ba ơi! Tại sao cô ấy cho con bông đỏ mà không cho con bông hồng trắng.
     Ba nhìn anh mỉm cười và nói:
     - Tại gì con còn đủ ba má nên nhận được hoa hồng màu đỏ còn những ai thiếu vắng tình thương cha mẹ thì nhận hoa hồng màu trắng.
     Anh nghe ba giải thích nhưng cũng không suy nghĩ nhiều đến điều đó, chỉ biết mân mê những cánh hồng và cảm phục những người làm ra nó.
     Lớn hơn một chút, anh mới nhận ra sự khác biệt giữa hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng, tức là sự hiện diện của cha mẹ trong đời sống của mình. Bên cạnh ba má, anh thấy rất yên tâm vì lúc nào cũng được chăm sóc, bảo vệ, không sợ ai bắt nạt mình. Tuy không giàu có, nhưng ba má không để chị em anh thua sút so với mọi người, được ăn, được học, được vui chơi thỏa thích. Anh còn nhớ, lúc nhỏ đi đâu ba cũng cho theo, bạn ba đông lắm, ba nói chuyên đến khuya, còn anh ngồi chơi rồi buồn ngủ lăn ra ngủ, khi nào về thì ba ẳm về. Có lần về quê thăm nội, nước ngập lênh láng, trôi cả cây cầu bắt ngang mương, ba phải cõng từng người sang nhà nội, người ba ướt đẫm, trán thấm mồ hôi nhưng ba vẫn tươi cười, đã mệt mà ba còn leo dừa hái trái cho chị em anh uống. Mấy cha con quây quần bên nhau, nói cười rôm rả, ...
     Một hôm đi học về, thấy nhà đóng cửa, chạy hỏi người cô bên cạnh thì được biết ba anh đi bệnh viện vì tai biến. Mấy tuần sau bác sĩ cho về nhà nhưng ba đi lại rất khó khăn. Khi ba còn khỏe mạnh, bế từng đứa con vào mùng khi chương trình trên Tivi vừa hết, cõng từng đứa con qua vũng sình lầy lội khi về quê thăm nội lúc nghỉ hè. Giờ bệnh tật, ba ngồi đó, vò võ một mình, còn mấy chị em anh thì cứ tung tăng đây đó, không ai nghĩ đến việc dìu ba đi ra ngoài cho khuây khỏa. Chắc ba buồn lắm nhưng không nói ra vì sợ những đứa con khổ cực.
     Dần dần mấy chi em anh nên người, biết suy nghĩ về công lao dưỡng dục của đấng sinh thành, muốn bù đắp cho ba những chuỗi ngày hiu quạnh nhưng không bao lâu ba anh đã ra đi vĩnh viễn trong sự thương tiếc của má và trong sự hối hận của chị em anh.
     …    
     Anh và em đều xấu số, không còn cha ở tuổi đời khá nhỏ nhưng mình cũng còn diễm phúc là có mẹ kề bên. Chúng ta hãy dồn hết tình thương yêu, sự quan tâm cho mẹ em nhé, để sau này mình không phải hối tiếc điều gì như anh đã từng hối tiếc.