Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011
LÁ THƯ GỬI EM
Ninh Kiều, ngày 03 tháng 11 năm 2011
HacLongNinhKieu yêu mến!
Chỉ còn vài ngày nữa thôi là mình đã quen nhau tròn 6 tháng nhưng đây là lá thư đầu tiên anh gởi cho em. Không biết em có thích đọc hay không nhưng anh vẫn viết, viết bằng cả trái tim mình. Em biết không? Cả tháng nay, không lúc nào anh không nhớ đến em, nhìn bất cứ nơi đâu trong phòng cũng có bóng hình của em ở đó, mỗi khi bên máy tính là trong anh toàn bộ kỷ niệm lại tràn về, anh nhớ từng nụ cười, hơi thở của em, anh nhớ từng lời em chỉ dẫn cho anh, sao mà nhẹ nhàng, êm dịu quá. Ngồi viết thư cho em, loay hoay mãi mà không biết mở trang blog thế nào, anh lại càng thêm nhớ và lo sợ cho thời gian sắp tới. Anh không biết mình sẽ ra sao khi không có em bên cạnh, có lẽ máy tính sẽ trở nên hiu quạnh vì không ai phát huy hết chức năng của nó. Hôm trước anh định nâng cấp máy tính nhưng giờ ý nghĩ ấy đang dần mờ nhạt, anh không còn tha thiết nữa, anh nghĩ nâng cấp để làm gi khi thiếu người sử dụng. Căn phòng giờ đây thật là trống trải, không biết là nó bị lan truyền từ anh hay là chính nó đã xâm nhập trong anh. Anh không cần tìm hiểu vì anh biết rằng anh rất nhớ em.
Em yêu!
Hơn nửa đêm rồi, mọi người đã chìm say trong giấc ngủ, không gian rất tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ báo thức và nhịp đập trái tim anh. Lúc thong thả, đều đặn. Lúc dồn dập, ngắt nhịp làm anh muốn ngạt thở, muốn vỡ tung lồng ngực của mình. Anh đang nhớ lại những ngày đầu gặp em. Hôm đó, anh quá hững hờ phải không em? Ngay cái nhìn đầu tiên của em, anh đã nhận thấy được tình cảm của em trong đó và anh rất vui, anh biết đây chính là một nửa của mình nhưng anh không dám tin vào bản thân, ngại vì tuổi tác nên anh đã cố tình xua tan bao mộng đẹp, đè nén cõi lòng để nói với em rằng “Mình sẽ là anh em nhé”. Mỗi ngày qua đi, với sự chân thành của em, tình cảm sẳn có trong anh, anh không thể cưỡng lại bản thân mình, từ rung động, xao xuyến cho đến thôi thúc, ham muốn, anh đã thật sự yêu em và giờ đây anh không thể thiếu em. Thắng ơi! Anh yêu em nhiều lắm.
Thắng yêu!
Đêm nay anh không ngủ được và anh cũng biết em vẫn còn thao thức. Dù hai ta không gặp nhau nhưng tâm hồn hai ta vẫn hòa quyện cùng nhau, hai trái tim vẫn hòa chung nhịp đập. Em đã từng nói “phải có lòng tin chứ anh, mai này mình sẽ được bên nhau”. Vâng! Anh tin. Tin ở em, tin chính bản thân mình và tin cả vào cuộc sống này nữa.
Tiếng gà đâu đó đã cất lên, anh vẫn không muốn ngủ, anh thích được trò chuyện cùng em. Nhưng anh không muốn em lo lắng cho sức khỏe của anh, anh dừng ở đây em nhé. Chúc em ngủ ngon và đêm nay sẽ mơ thấy anh với những nụ hôn nồng cháy.
ANH RẤT YÊU BÀ XÃ, BÀ XÃ ƠI!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)