Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Giờ trách anh đâu phải để bắt đền, nhưng tại vì em buồn

Đêm nay nữa là 3 đêm, vẫn là em với cái Yahoo Messenger... Em không nghĩ, không tin và không dám tin rằng sẽ có ngày mình để lại cái status này. Giận anh ư? Không, không đâu, em không giận anh đâu, vì biết anh đâu phải không muốn gặp em, nhưng... em buồn quá anh ơi.........

Những ngày sắp tới anh sẽ cực hơn, ít thời gian dành cho em hơn. Em nói anh đừng lo, cứ cố gắng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Ôi tôi đang vỗ về ai đây, đang dỗ dành ai đây, có phải chăng tôi tự nói những lời này để trái tim đừng nhỏ lệ.....

"Giờ trách anh đâu phải để bắt đền, nhưng tại vì em buồn..." , những lời này để nói khi người yêu ngoảnh mặt, còn mình thì sao? Anh vẫn yêu mình lắm, vẫn ở rất gần mình, nhưng cái cảm giác gần bên mà không với tới được, thật sự rất khó chịu...

Chiếc áo của anh em vẫn đang mặc đây, để xem như là ông xã đang bên mình, mình không cô đơn đâu. Em cố níu lấy từng chút mùi hương quen thuộc của anh, để rồi... lại khóc tấm tức...... Em nhớ anh nhiều lắm, nhớ từng ánh mắt, từng nụ cười, nhớ những nụ hôn nồng cháy, nhớ những ấm áp yêu thương khi mình bên nhau...





"Anh thường bảo rằng tình cảnh dù chông gai, anh vẫn là anh yêu muôn đời muôn kiếp"