HacLong thân mến!
Hôm nay là 13 âm lịch, chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ Vu Lan. Đi ngang chùa thấy khói hương nghi ngút và khách thập phương tấp nập. Nhìn mọi người vái lạy, anh bổng nhớ đến thưở nhỏ của mình.
Lúc đó cũng vào rằm tháng bảy, anh đi chùa cùng ba má, trong lúc mọi người thắp hương bái phật, anh đi quanh chùa, quan sát hết thứ này đến thứ khác, cái gì cũng đều xa lạ đối với anh. Đang loay hoay bên tượng phật, thì có một ni cô đến cài cho anh một bông hồng màu đỏ trên ngực áo. Anh lí nhí cám ơn và vội chạy đến bên cạnh ba anh, thấy ba thắp hương xong, anh hỏi:
- Ba ơi! Tại sao cô ấy cho con bông đỏ mà không cho con bông hồng trắng.
Ba nhìn anh mỉm cười và nói:
- Tại gì con còn đủ ba má nên nhận được hoa hồng màu đỏ còn những ai thiếu vắng tình thương cha mẹ thì nhận hoa hồng màu trắng.
Anh nghe ba giải thích nhưng cũng không suy nghĩ nhiều đến điều đó, chỉ biết mân mê những cánh hồng và cảm phục những người làm ra nó.
Lớn hơn một chút, anh mới nhận ra sự khác biệt giữa hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng, tức là sự hiện diện của cha mẹ trong đời sống của mình. Bên cạnh ba má, anh thấy rất yên tâm vì lúc nào cũng được chăm sóc, bảo vệ, không sợ ai bắt nạt mình. Tuy không giàu có, nhưng ba má không để chị em anh thua sút so với mọi người, được ăn, được học, được vui chơi thỏa thích. Anh còn nhớ, lúc nhỏ đi đâu ba cũng cho theo, bạn ba đông lắm, ba nói chuyên đến khuya, còn anh ngồi chơi rồi buồn ngủ lăn ra ngủ, khi nào về thì ba ẳm về. Có lần về quê thăm nội, nước ngập lênh láng, trôi cả cây cầu bắt ngang mương, ba phải cõng từng người sang nhà nội, người ba ướt đẫm, trán thấm mồ hôi nhưng ba vẫn tươi cười, đã mệt mà ba còn leo dừa hái trái cho chị em anh uống. Mấy cha con quây quần bên nhau, nói cười rôm rả, ...
Một hôm đi học về, thấy nhà đóng cửa, chạy hỏi người cô bên cạnh thì được biết ba anh đi bệnh viện vì tai biến. Mấy tuần sau bác sĩ cho về nhà nhưng ba đi lại rất khó khăn. Khi ba còn khỏe mạnh, bế từng đứa con vào mùng khi chương trình trên Tivi vừa hết, cõng từng đứa con qua vũng sình lầy lội khi về quê thăm nội lúc nghỉ hè. Giờ bệnh tật, ba ngồi đó, vò võ một mình, còn mấy chị em anh thì cứ tung tăng đây đó, không ai nghĩ đến việc dìu ba đi ra ngoài cho khuây khỏa. Chắc ba buồn lắm nhưng không nói ra vì sợ những đứa con khổ cực.
Dần dần mấy chi em anh nên người, biết suy nghĩ về công lao dưỡng dục của đấng sinh thành, muốn bù đắp cho ba những chuỗi ngày hiu quạnh nhưng không bao lâu ba anh đã ra đi vĩnh viễn trong sự thương tiếc của má và trong sự hối hận của chị em anh.
…
Anh và em đều xấu số, không còn cha ở tuổi đời khá nhỏ nhưng mình cũng còn diễm phúc là có mẹ kề bên. Chúng ta hãy dồn hết tình thương yêu, sự quan tâm cho mẹ em nhé, để sau này mình không phải hối tiếc điều gì như anh đã từng hối tiếc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét